Nghiện ma túy, Cuộc chiến sống còn.

Mẹ tôi có tìm hiểu và mua về thuốc cai nghiện Bông Sen để hỗ trợ tôi cai, mới đâu tôi không tin tưởng lắm nhưng khi dùng thấy dịu hơn đợt tự cai rất nhiều, triệu chứng xảy ra nhưng cắt nhanh hơn rất nhiều. Nhờ vậy mà tôi đã cai thành công.

0
98

Nếu có ai đó hỏi tôi rằng thanh xuân là gì? tuổi đẹp nhất trong cuộc đời của mày là gì? Tôi sẽ chẳng biết sẽ trả lời họ ra sau, và kể như thế nào. Vì đối với tôi những năm tháng thanh xuân mà bọn bạn tôi kể với tôi rằng: Là những tháng ngày hết học sinh, rồi lại là sinh viên, là những ngày lên lớp ngáp dài nhưng vẫn vui vẻ vì có đội bạn để chém gió, chuyện trò, là những ngày rủ nhau đi phượt ới những miền đất lạ, ngắm cảnh những nơi mới, hay là những ngày hẹn hò yê đương như bao người khác. Còn tôi, thanh xuân của tôi chỉ gọn bừng ba chữ “ma túy đá”. Ma túy đúng là một loại ma lực khiến cho bất kể ai cũng có thể mê mệt nó và bị hủy hoại bởi nó. Và chính xác hơn thoát khỏi nó phải chính xác hơn là cuộc kháng chiến trường kỳ. Tôi nghiện ma túy được 4 năm sau khi nghỉ học ở năm 2 cao đẳng. Sau đó tôi đi làm cho chú về công ty xuất nhập khẩu, mức thu nhập của tôi cũng khá cao nhờ những chuyến nhập hay xuất hàng tôi đều có thêm những khoản bên ngoài. Tôi cứ vung tay chi tiêu, tụ tập, cứ kiếm được càng nhiều tôi càng tiêu nhiều hơn. Đợt tôi nghiện chỉ bố mẹ tôi biêt, vì mẹ tôi từng bắt gặp tôi dùng, họ đã suy sụp rất nhiều, nhưng nhiều lần khuyên bảo tôi chỉ ậm ừ cho qua.

Cai nghiện ma túy là cả một quá trình dài.

Mọi sự chỉ kết thúc khi tôi đi họp lớp bạn bè cấp 3, Cũng có một bạn mà tôi cũng rất thích khi còn đi học cùng nhau nhưng tôi không dám tiến tới. Hôm đấy sau khi ăn uống xong bọn tôi có đi tăng 2 tại một quán hát đúng hôm đó phòng bên có người bị sốc thuốc phải đưa đi cấp cứu, mọi thứ nhốn nháo hết lên bọn tôi cũng chỉ đứng ngoài xem rồi định qua quán khác. Lúc đó bọn bạn đứng sau thì thầm nhau: “Nghiện ma túy không sớm thì muộn cũng thế”, “Những người thế này chỉ làm khổ gia đình”, Và câu nói tôi nhớ nhất cũng chính từ người bạn mà tôi thích nói ra: “Ai mà lấy những người thế này đúng là khổ cả đời, Cậu có nghiện không đấy”? Lúc ấy tôi sững lại rồi giật mình nhìn cô ấy chằm chằm, rồi cô cười bảo: Tớ trêu thôi, chứ tớ thừa biết cậu sẽ không thế mà. Tôi cũng chỉ cười trừ. Về nhà tôi suy nghĩ rất nhiều, nếu bạn bè quanh tôi biết tôi nghiện không biết họ sẽ thế nào, sẽ nhìn tôi, khinh bỉ tôi ra sao… rồi người con gái tôi thích nữa, cô ấy sẽ thất vọng về tôi kinh khủng lắm. Còn bố mẹ tôi họ đã già rồi, còn tôi vẫn là Sau đó tôi đã nói với bố mẹ sẽ quyết tâm cai, bố mẹ tôi mừng lắm. Lúc đầu tôi cai bo, tự giam mình trong nhà, còn bảo nếu con lên cơn quá bố mẹ cứ xích con lại. Rồi mọi thứ cứ ập đến từ bị đi ngoài, sốt, rồi cảm giác châm chích, các cơn vật cứ 3-40 phút lại đến với tần số dày đặc hơn và nhiều hơn. Sau 2 ngày tôi không chịu được phải xin mẹ tôi cho tôi dùng một ít, không tôi chết mất. Mẹ tôi nhìn thương con đành đồng ý. Rồi bà tìm mọi cách hỗ trợ tôi. Mẹ tôi có tìm hiểu và mua về thuốc cai nghiện Bông Sen để hỗ trợ tôi cai, mới đâu tôi không tin tưởng lắm nhưng khi dùng thấy dịu hơn đợt tự cai rất nhiều, triệu chứng xảy ra nhưng cắt nhanh hơn rất nhiều. Nhờ vậy mà tôi đã cai thành công. Giờ tôi chỉ muốn tập trung làm việc, và sẽ tìm một người con gái để yêu rồi cưới. Chứ không muốn lãng phí một giây phút nào vào loại ma túy chết chóc đó nữa.   Liên hệ để được tư vấn miễn phí về phương pháp cai nghiện tại nhà:                    0911211900-0983342229      

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here